(Thơ) Xuân – Chế Lan Viên


Xuân – Chế Lan Viên

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu
Đem chi xuân lại gợi thêm sầu?
Với tôi, tất cả như vô nghĩa
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
Với của hoa tươi, muôn cánh rã,
Về đây đem chắn nẻo xuân sang!

Ai biết hồn tôi say mộng ảo
Ý thu góp lại cản tình xuân?
Có một người nghèo không biết tết
Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

Có đứa trẻ thơ không biết khóc
Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran!

Chao ôi! Mong nhớ! Ôi mong nhớ!
Một cánh chim thu lạc cuối ngàn.

IMG_5586.JPG

Chiều ngắm Hồ Tây tựa vai gầy,
Thấy trong mầu áo ấy còn đây,
Còn độ Thu tàn, con một nửa
Một nửa để sống, đợi sum vầy…

TT, 22.01.2016.

Advertisements

[Sóng lòng] Trong ánh mắt em, giờ có gì ?


Trong ánh mắt em, giờ có gì ?

Trong ánh mắt có còn những tơ vương ?
Của tuổi xanh, ngày xưa chạy đến trường
Trong ánh mắt có còn thấy yêu thương ?
Thủa ngây thơ không mai một nắng sương.

Trong ánh mắt em giờ có gì ?
Có được mầu trong của nắng sớm
Có thực là say ngày không nghỉ
Có thực là yêu trong sáng gì ?

Trong ánh mắt em giờ có gì ?
Có những âu lo hay hạnh phúc
Hay bao cám dỗ hay mộng ước
Được bao nhiêu phần của nhớ thương ?

Tôi chẳng là nắng hay mưa được
Cũng chẳng là lệ để đong đầy
Chỉ là chàng trai nhiều chai sạn
Đợi những mùa mưa gột rửa vầy.

Tôi chỉ là tôi của mọi ngày
Là tôi của mọi cái không hay
Là tôi của vạn điều chưa tỏ
Không nhớ thương mà hạnh phúc từng ngày

Em đã mang mầu nắng ấy vào đây
Đã mang bao nỗi nhớ vơi đầy
Đã để cho tôi thành thơ trẻ
Đã để mùa về trên gốc cây.

TT, 07/10/2015.
Có đôi khi tôi chợt tỉnh sau những giấc mơ, tôi chợt gọi tên mình để biết …chỉ có thời gian là phép thử của đam mê.

[Sóng lòng] Đời cô nữ


ĐỜI CÔ NỮ

Chút nếp nhăn và vài ba điểm gợn
Trên má hồng luống tuổi đã qua xuân
Vài nếp tóc dáng hiền không lả lướt,
Gợi thêm tình trong ánh mắt thi nhân.

Đời cô nữ tuổi già không hẹn trước
Lặng thở dài mỗi lúc sang thu
Trong sắc lá phai mầu thời gian cũ
Lại mong thấy hình bóng của cố nhân

Đem đốt hết những nhiệt tình tuổi trẻ
Giữ riêng mình chỉ một phút mộng mơ
Vài ánh nến gọi vô vàn hoài niệm,
Bao vui buồn suốt một kiếp mỹ nhân./.

Dans le train pour Paris (trên tầu đi Paris),…
TT, 20.12.2004.

DoiCoNu

 

Lập Thu – Trung Thu


Lập thu…1st day of Autumn.

SavoirAimer

Lại một mùa thu nữa xa…! Người ta nói, thu là mùa của thi sĩ, của buồn, của mênh mông. Thu nay, với mình vui thắm thiểt. Vui khi đón nhận và vui khi sẻ chia, trao gửi…vui âu yếm, vui thầm kín.

Lại tịch mịch về…yên ắng

Phố buồn vắng…đèn, sao

Khi nào thì trăng có đôi ?

Thì Cuội tôi…có bạn !

*Entry for September 25, 2007 – blog Yahoo 360.
Photo : Véronika Mars – Đà Nẵng (2015).

(Tản mạn) Những nóc nhà không số


Tôi đi qua những con đường, những quảng trường đông đúc mỗi giờ tan tầm và tự hỏi có bao nhiêu người trong số những đám đông bình thản xếp hàng, chờ đợi đến lượt mình để lấy xe.

Từ bao lâu rồi việc xếp hàng trở thành một điều không thể chịu đựng được với người dân Annam ?

Tự hỏi rồi tự trả lời :

  1. Chúng ta đã đi qua bao nhiêu cuộc chiến tranh, thiếu thốn. Chính những ngày sống trong bao cấp phân phát làm chúng ta lo sợ sẽ không có đồ để mua, không có thức để ăn và không sức để sống. Chiến tranh qua đi, cánh cửa mậu dịch tràn về, tội gì mà không chen lên mua nhanh cho chắc chắn là có được và có khi còn được chọn miếng ngon ?
  2. Chúng ta đi trong nghèo đói và vì thế ít học để hiểu thế nào là văn hoá. Thời bao cấp ta đã khổ, bây giờ nhìn thấy xếp hàng là nhớ đến thời đó để mà không chịu được nữa. Và bởi vì chúng ta có được dạy rằng các nước khác họ cũng có thời bao cấp trong chiến tranh, và sau đó họ có cả văn hoá (văn minh) của việc xếp hàng.
  3. Chúng ta tôn trọng biểu tượng của cây tre với sự mềm dẻo, dễ uốn mà khó gãy. Ở đâu có khoảng trống, ở đó ta len vào. Ở đâu còn im lặng, ở đó ta nhao nhao. Việc gì phải tuần tự khi đi xa khi bên cạnh còn chỗ, ta cứ đi và dòng người cứ đợi.
  4. Và chúng ta biết đến một thế hệ một tí, thêm một tí, xin một tí, chỉ một tí thôi. Đó mới là văn hoá, văn hoá của sự ganh đua để trở thành vô địch. Đến chính những đứa trẻ cũng phải sớm trở thành những thần đồng khi phải học giỏi, thể thao hay, đàn hát tuyệt. Chưa nói đến tuổi thơ bị đánh cắp, chúng chẳng còn gì ngoài những huân chương và bằng khen.
  5. Ở đâu đó, vẫn có sự hiệp đồng. Nhưng ở đó luôn có sự ganh đua. Ta có thể cùng làm một việc nhưng ta vẫn muốn biết ai làm tốt hơn. Đó là văn hoá của những cái nhất. Văn hoá của một chiến binh.

Suy nghĩ tiếp, tôi thấy các ý tưởng như những nóc nhà, cái cao cái thấp, cái nông cái sâu, cái rộng, cái hẹp. Chỉ có điều biết đánh số từ đâu, biết thế nào là đúng ?

Tôi có thẻ chỉ nói rằng : Mình không thế, vẫn xếp hàng, chỉ có những người không phải thành phố (quê) mới thế. Nhưng có những thành phố không văn minh thì kém cả quê và có những quê có học hơn cả thành phố.

Ta tự tin khi ta nhìn thẳng vào vẫn để để giải thích chứ không bao biện. Ta nhận thức được chứ không chấp nhận cho xong.

Và nhìn lại mình để thấy trên đầu vẫn có những nóc nhà không số.

TT, tản mạn trưa 23.09.15.

NhungNocNhaKhongSo

(Thơ) Tháng 8 sang rồi em biết không…


Tháng 8 sang rồi em biết không…
Hè kia lơ đãng bỏ qua sông.
Để mặc thu về trong nhớ tiếc.
Hóa vàng một xấp nắng trong trong…

Tháng 8 sang rồi em biết không?
Gió thêm vội vã, nắng bớt hồng.
Lá khẽ chuyển màu theo nắng mới.
Rơi vèo một cái vào hư không.

Tháng 8 sang rồi, em biết không…
Có bầu trời trong màu nước lặng.
Có buổi chiều rơi vào ngõ vắng.
Có người ngồi gỡ những nhớ mong…
(butchigo) – st

Nỗi sợ và Vô tri


Zen hỏi IT những câu hỏi cuộc sống mà ai cũng từng trải qua, có sự ngây thơ và có phần khiêu khích.

Zen hỏi :

– Này IT, cậu biết nhiều. Vậy nói cho tớ biết : “Nỗi sợ đến từ đâu ?”

– Đến từ sự Vô Tri – IT không do dự trả lời.

– Giải thích đi, tại sao lại vậy ? – Zen hỏi tiếp.

Và IT chỉ chờ có vậy để nói :

– Vô tri = không biết. Nỗi sợ đến từ sự vô tri vì ta không biết. Ta lo sợ những gì ta không biết. Luôn là như vậy…

Bạn hãy nghĩ đi, một người cha sẽ cố thuyết phục con mình không theo một con đường mà chính người cha ấy chưa bao giờ đi.

Bạn hãy tin đi, một người bạn sẽ khuyên bạn đừng thử một trải nghiệm nếu người đó chưa từng thử.

Họ không có lỗi, họ sợ chỉ đơn giản là vậy thôi !

Khi biết được nỗi sợ đến từ đâu, chúng ta phải làm gì ?

* Hãy học nhiều hơn để giảm sự vô tri nhé,

* Hãy đi nhiều hơn để nhìn thấy nhiều điều hơn, có kinh nghiệm hơn,

* Hãy trải nghiệm nhiều hơn để không còn sợ những gì chưa biết,

* Và hãy tự tin hơn, cởi mở hơn, hào phóng hơn khi phải trả những học phí cho những lần vô tri.

* Vì chỉ khi sự vô tri ít đi, ta mới mạnh dạn bước tiếp.

(TT, 03.08.2015)

Cách nhớ và Cách quên


IT hỏi Zen :

– Này cậu, làm thế nào để nhớ ?

Zen trả lời :

– Hãy quên đi !

***

Cách nhớ hay nhất là phải biết quên đi !

Quên đi,

…Để yêu những gì mình đang làm, và làm những điều đó với bình yên đơn giản nhất.

Quên đi,

…Để bước tiếp, để đối diện với vấn đề và coi như chưa bao giờ có chúng.

Quên đi,

…Để bình yên, để cởi mở, để sẵn sàng.

Quên đi,

…những trở ngại trước đây, những khó khăn, thành kiến.

Quên đi,

…Đơn giản chỉ để là chính mình thôi !

Ta thường không yêu những gì ta đang có mà chỉ biết yêu hơn những gì ta muốn có. Nhưng muốn vẫn là chưa có được, vậy thì ngay bây giờ – hãy yêu những gì ta có thể./.

[Sóng lòng] Anh chỉ muốn trốn đời đi một phút


Anh chỉ muốn trốn đời đi một phút
Để gần em, những má lúm đồng tiền;
Không cần lâu, một giây thôi cũng đủ
Làm anh quên tất cả những ưu phiền

Những môi mắt, ấp ôm che chở
Nếu còn xa thì xích lại gần đây
Anh sẽ hứa không ôm em chặt quá
Chỉ như đất ôm ghì những gốc cây

Hãy là tim, là nhịp thở của nhau
Là hàng vạn đam mê chưa từng có
Anh chỉ muốn trốn đời đi một phút
Để lấp đầy những khoảng trống trong nhau…

Tân Nhân (TT), Saigon, 08/04/2015. AnhChiMuonTronDoiDiMotPhut