Vội Vàng (Xuân Diệu)


Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại…Tuổi trẻ là những cống hiến không mệt mỏi, là những bước đi không ngần ngại và là những kỷ niệm khó phai.

Điều đấy tôi tìm được trong “Vội Vàng” của Xuân Diệu, in trong tập “Thơ Thơ” (1938).

Tôi sung sướng, nhưng vội vàng một nửa,
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Ở đây, từng câu từng chữ như viết hộ cho lòng người đọc : viết hộ cái tiếc nuối thời gian, cái hững hờ ánh sáng, viết hộ những dự cảm của ngày và phôi phai của tháng. Đọc “Vội Vàng”, mà tôi thấy như chậm rãi, như trước mắt mình hiện thực đang trôi,… Làm sao níu kéo được ngày đây ? Làm sao níu kéo được thời gian, được hy vọng và vô vàn âu yếm ?

Xuân Diệu viết cho Vũ Đình Liên – cho ông Đồ Hà Nội những câu thơ không chỉ dành riêng cho một lớp người của “Thơ mới”. “Vội Vàng” vẫn luôn là bản “cửu chương” của những người yêu thơ, và đơn giản hơn, là của cuộc đời – bức chân dung mà ai cũng góp mặt. Những ai đã từng một lúc thấy “mau với chứ, vội vàng lên với chứ”…đều tìm được trong “Vội Vàng” những thủ thỉ của riêng mình.

Dù là nét đẹp phụ nữ hay mầu tóc đàn ông, nhịp sống của cuộc đời có luôn thôi thúc ta, như trong những gì Xuân Diệu viết : “Ta muốn ôm cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn” ?

– Vội Vàng –

Tặng Vũ Đình Liên

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si.
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;
Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại (*)
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn:
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

—–
** : Chú thích: Nguyên bản trong tập “Thơ thơ” in lần đầu, là câu “Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.”.

Tham khảo thêm : Bản dịch tiếng Anh - English version of "Voi Vang".

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s