Mon ami…


Il m’arrive dans mes “heures perdues” d’écrire, parfois ces mots ressemblent à des poèmes, mais souvent c’est pour ne pas rester indifférent face à la vie, face au temps qui passe, qui nous dépasse…

– Mon ami –

Nous voulons souvent oublier
Les tristes nouvelles pour ne garder que les heureuses,
Mais l’homme est bien faible.

Nous voulons souvent vivre
Comme un homme libre,
Mais nous avons peur de la solitude.

Nous fuyons la douleur
Comme la peur des brûlures,
Mais ce sont bien des réflexes humains.

Mon ami,
Les jours ensoleillés s’éloignent,
Et nous comprenons que : La vie a raison !
Chaque saison porte son bonheur
Les jours sombres ou joyeux sont le lot de notre vie.
Comme de fausses notes d’une chanson…
Que la vie ne nous permet pas de chanter deux fois.

(traduit à partir d’un poème Vietnamien de Trần Đăng Tuấn)
Corrections d’orthographe :David Hào Cousin.

***
BẠN À.…
(Gửi Hoang Minh Hung)
Ta thường muốn quên những điều buồn
Chỉ mong có niềm vui
(Đàn ông là yếu đuối)
Ta thích vẫy vùng một mình
Và rât sợ đơn côi
Ta chạy trốn nỗi đau như rãy ra khỏi bỏng
(Chẳng qua là một phản xạ thôi)
Bạn à
Những ngày đời rực nắng trôi xa
Giờ ta hiểu: Đời luôn có lý
Bốn mùa trong năm đều tha thiết quý
Ngày vui hay ngày buồn đều là tài sản đời ta
Những nốt vụng về của một bài ca
Trời chẳng cho ta
Một lần hát lại.
– Trần Đăng Tuấn –

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s